Câu chuyện của soft rock giống như một vở kịch ba hồi đầy kịch tính được viết suốt nửa thế kỷ. Phim tài liệu mới của Paramount+ Sometimes When We Touch phân tích rõ nét hành trình không ngờ này, khám phá cách một thể loại từng thống trị bảng xếp hạng đã rơi vào sự chế giễu của văn hóa trước khi tổ chức một trong những sự đổi mới bất ngờ nhất trong lịch sử âm nhạc.
Thể Loại Đã Một Thời Chinh Phục Mọi Thứ
Thập niên 1970 thuộc về soft rock. Các nghệ sĩ như Air Supply, Kenny Loggins, và Toni Tennille không chỉ nổi tiếng—họ còn không thể tránh khỏi. Các bản ballad quyền lực của thể loại này đứng đầu các danh sách phát radio trên toàn thế giới, và những cái tên như Rupert Holmes, Ray Parker Jr., và Christopher Cross trở thành những cái tên quen thuộc trong gia đình. Cấu trúc ba tập của phim tài liệu—có tựa đề “Reign,” “Ruin,” và “Resurrection”—đi theo hành trình thể loại này thấm đẫm các giai điệu u sầu trong thời kỳ vàng son đó của văn hóa đại chúng.
Ngay cả tên gọi của phim cũng mang sức nặng âm nhạc. Bản ballad “Sometimes When We Touch” của Dan Hill năm 1973, hợp tác viết cùng Barry Mann, thể hiện rõ nét cốt lõi lãng mạn của soft rock. Đáng chú ý, Hill đã viết bài hát này với hy vọng lấy lại người yêu cũ—một lời nhắc nhở rằng đây không chỉ là sản phẩm thương mại, mà còn là những sáng tạo mang tính cá nhân sâu sắc. (Kế hoạch không thành công; cô ấy vẫn chuyển đến Mỹ cùng người khác.)
Sự Suy Tàn và Sự Thay Đổi
Cái gì lên rồi cũng phải xuống. Đến thập niên 1980, thể loại từng thống trị này trở thành một ký hiệu văn hóa cho sự quá đà và giả tạo. Soft rock trở thành trò cười lớn nhất, bị các nhà phê bình chế nhạo và khán giả chính thống bỏ rơi để tìm kiếm những âm thanh mạnh mẽ, sắc nét hơn. Phim tài liệu không né tránh sự suy giảm này, trình chiếu những đoạn tư liệu hiếm hoi ghi lại sự sa sút khó hiểu của thể loại.
Tuy nhiên, sự phê phán không đồng nghĩa với tuyệt chủng. Hall & Oates, The Carpenters, Ambrosia, và Captain & Tennille vẫn duy trì lượng khán giả trung thành ngay cả khi văn hóa rộng lớn hơn chuyển sang các thể loại khác. Những nghệ sĩ này, cùng với các biểu tượng như Susanna Hoffs (nổi tiếng với cả công việc solo và các hợp tác soft rock), đã giữ cho ngọn đuốc cháy sáng qua những thập kỷ u tịch.
Tại Sao Soft Rock Không Bao Giờ Thực Sự Rời Đi
Sự hồi sinh không xảy ra trong một đêm. Theo phim tài liệu, ba lực lượng văn hóa tưởng chừng không liên quan—9/11, sự trỗi dậy cảm xúc của Broadway, và sự tiến hóa của hip hop—đã tạo ra không gian bất ngờ cho sự trở lại của soft rock. Một cách rõ ràng hơn, một series viral trên YouTube đã gọi thể loại này là “Yacht Rock,” một thuật ngữ chuyển từ cách nói đùa thành một hiện tượng văn hóa thực sự.
Việc đổi thương hiệu này đã thu hút những người nghe mới và truyền cảm hứng cho các ban nhạc lưu diễn hoàn toàn để tái tạo các bản hit của thời kỳ đó. Đặc biệt, phim tài liệu tiết lộ rằng các tiền bối hip hop như Daryl “DMC” Daniels đã công nhận huyền thoại đàn piano jazz Bob James là nền tảng của thể loại, tạo ra một mối liên hệ bất ngờ giữa DNA âm nhạc của soft rock và hip hop đương đại.
Series còn có sự góp mặt của các nghệ sĩ đương đại như LA Reid, Richard Marx, Sheryl Crow, và Stewart Copeland, bàn luận về quá trình phục hồi văn hóa của thể loại này. Những đóng góp của họ giúp đặt soft rock vào bối cảnh không phải là những cảm xúc sến súa, mà là một biểu hiện chân thực của sự kết nối và dễ tổn thương—những đặc tính cuối cùng đã cộng hưởng qua các thế hệ.
Điều Gì Khiến Phim Tài Liệu Này Trở Nên Thiết Yếu
Sometimes When We Touch thành công vì nó vượt ra ngoài sự hoài niệm. Thông qua các cuộc phỏng vấn với Air Supply (những người có lẽ đã hưởng lợi nhiều nhất từ sự thống trị của ballad quyền lực), Kenny Loggins, Michael McDonald, và các nghệ sĩ khác, phim tiết lộ những câu chuyện sáng tạo làm phong phú thêm các bài hát quen thuộc. Mối quan hệ hợp tác giữa một số nghệ sĩ—đặc biệt là Kenny Loggins và Michael McDonald—cho thấy cách soft rock phát triển thành một phương tiện tinh vi cho phong trào ca sĩ sáng tác.
Một trong những khám phá thú vị nhất của phim là tiết lộ bài hát soft rock nào giữ kỷ lục về số lượng bản cover nhiều nhất, một sự thật có thể khiến ngay cả các nhà sử học âm nhạc trung thành cũng ngạc nhiên.
Trong ba tập trên Paramount+, phim tài liệu tôn vinh một thể loại bị hiểu lầm trong khi ghi lại cách âm nhạc phổ biến của Mỹ hoạt động. Hành trình của soft rock—từ thống trị, xuống dốc, rồi được trân trọng trở lại—phản ánh các cuộc trò chuyện lớn hơn về tính xác thực, biểu đạt cảm xúc, và sức mạnh bền bỉ của giai điệu.
Thể loại từng bị chế giễu nay đã lấy lại vị thế hợp pháp trong văn hóa, chứng minh rằng những sáng tác hay và cảm xúc chân thật không bao giờ thực sự lỗi thời.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Từ Chiến thắng Biểu đồ đến Điểm nhấn Văn hóa: Cách Sự hồi sinh của Soft Rock trở thành sự trở lại lớn nhất của nhạc Pop
Câu chuyện của soft rock giống như một vở kịch ba hồi đầy kịch tính được viết suốt nửa thế kỷ. Phim tài liệu mới của Paramount+ Sometimes When We Touch phân tích rõ nét hành trình không ngờ này, khám phá cách một thể loại từng thống trị bảng xếp hạng đã rơi vào sự chế giễu của văn hóa trước khi tổ chức một trong những sự đổi mới bất ngờ nhất trong lịch sử âm nhạc.
Thể Loại Đã Một Thời Chinh Phục Mọi Thứ
Thập niên 1970 thuộc về soft rock. Các nghệ sĩ như Air Supply, Kenny Loggins, và Toni Tennille không chỉ nổi tiếng—họ còn không thể tránh khỏi. Các bản ballad quyền lực của thể loại này đứng đầu các danh sách phát radio trên toàn thế giới, và những cái tên như Rupert Holmes, Ray Parker Jr., và Christopher Cross trở thành những cái tên quen thuộc trong gia đình. Cấu trúc ba tập của phim tài liệu—có tựa đề “Reign,” “Ruin,” và “Resurrection”—đi theo hành trình thể loại này thấm đẫm các giai điệu u sầu trong thời kỳ vàng son đó của văn hóa đại chúng.
Ngay cả tên gọi của phim cũng mang sức nặng âm nhạc. Bản ballad “Sometimes When We Touch” của Dan Hill năm 1973, hợp tác viết cùng Barry Mann, thể hiện rõ nét cốt lõi lãng mạn của soft rock. Đáng chú ý, Hill đã viết bài hát này với hy vọng lấy lại người yêu cũ—một lời nhắc nhở rằng đây không chỉ là sản phẩm thương mại, mà còn là những sáng tạo mang tính cá nhân sâu sắc. (Kế hoạch không thành công; cô ấy vẫn chuyển đến Mỹ cùng người khác.)
Sự Suy Tàn và Sự Thay Đổi
Cái gì lên rồi cũng phải xuống. Đến thập niên 1980, thể loại từng thống trị này trở thành một ký hiệu văn hóa cho sự quá đà và giả tạo. Soft rock trở thành trò cười lớn nhất, bị các nhà phê bình chế nhạo và khán giả chính thống bỏ rơi để tìm kiếm những âm thanh mạnh mẽ, sắc nét hơn. Phim tài liệu không né tránh sự suy giảm này, trình chiếu những đoạn tư liệu hiếm hoi ghi lại sự sa sút khó hiểu của thể loại.
Tuy nhiên, sự phê phán không đồng nghĩa với tuyệt chủng. Hall & Oates, The Carpenters, Ambrosia, và Captain & Tennille vẫn duy trì lượng khán giả trung thành ngay cả khi văn hóa rộng lớn hơn chuyển sang các thể loại khác. Những nghệ sĩ này, cùng với các biểu tượng như Susanna Hoffs (nổi tiếng với cả công việc solo và các hợp tác soft rock), đã giữ cho ngọn đuốc cháy sáng qua những thập kỷ u tịch.
Tại Sao Soft Rock Không Bao Giờ Thực Sự Rời Đi
Sự hồi sinh không xảy ra trong một đêm. Theo phim tài liệu, ba lực lượng văn hóa tưởng chừng không liên quan—9/11, sự trỗi dậy cảm xúc của Broadway, và sự tiến hóa của hip hop—đã tạo ra không gian bất ngờ cho sự trở lại của soft rock. Một cách rõ ràng hơn, một series viral trên YouTube đã gọi thể loại này là “Yacht Rock,” một thuật ngữ chuyển từ cách nói đùa thành một hiện tượng văn hóa thực sự.
Việc đổi thương hiệu này đã thu hút những người nghe mới và truyền cảm hứng cho các ban nhạc lưu diễn hoàn toàn để tái tạo các bản hit của thời kỳ đó. Đặc biệt, phim tài liệu tiết lộ rằng các tiền bối hip hop như Daryl “DMC” Daniels đã công nhận huyền thoại đàn piano jazz Bob James là nền tảng của thể loại, tạo ra một mối liên hệ bất ngờ giữa DNA âm nhạc của soft rock và hip hop đương đại.
Series còn có sự góp mặt của các nghệ sĩ đương đại như LA Reid, Richard Marx, Sheryl Crow, và Stewart Copeland, bàn luận về quá trình phục hồi văn hóa của thể loại này. Những đóng góp của họ giúp đặt soft rock vào bối cảnh không phải là những cảm xúc sến súa, mà là một biểu hiện chân thực của sự kết nối và dễ tổn thương—những đặc tính cuối cùng đã cộng hưởng qua các thế hệ.
Điều Gì Khiến Phim Tài Liệu Này Trở Nên Thiết Yếu
Sometimes When We Touch thành công vì nó vượt ra ngoài sự hoài niệm. Thông qua các cuộc phỏng vấn với Air Supply (những người có lẽ đã hưởng lợi nhiều nhất từ sự thống trị của ballad quyền lực), Kenny Loggins, Michael McDonald, và các nghệ sĩ khác, phim tiết lộ những câu chuyện sáng tạo làm phong phú thêm các bài hát quen thuộc. Mối quan hệ hợp tác giữa một số nghệ sĩ—đặc biệt là Kenny Loggins và Michael McDonald—cho thấy cách soft rock phát triển thành một phương tiện tinh vi cho phong trào ca sĩ sáng tác.
Một trong những khám phá thú vị nhất của phim là tiết lộ bài hát soft rock nào giữ kỷ lục về số lượng bản cover nhiều nhất, một sự thật có thể khiến ngay cả các nhà sử học âm nhạc trung thành cũng ngạc nhiên.
Trong ba tập trên Paramount+, phim tài liệu tôn vinh một thể loại bị hiểu lầm trong khi ghi lại cách âm nhạc phổ biến của Mỹ hoạt động. Hành trình của soft rock—từ thống trị, xuống dốc, rồi được trân trọng trở lại—phản ánh các cuộc trò chuyện lớn hơn về tính xác thực, biểu đạt cảm xúc, và sức mạnh bền bỉ của giai điệu.
Thể loại từng bị chế giễu nay đã lấy lại vị thế hợp pháp trong văn hóa, chứng minh rằng những sáng tác hay và cảm xúc chân thật không bao giờ thực sự lỗi thời.