Năng lượng thị trường đã gửi tín hiệu rõ ràng vào năm 2025—Brent crude giảm gần 20% từ đầu năm xuống còn 60 USD/thùng, thị trường dầu khí toàn cầu đang bước vào giai đoạn “dư cung” mới. Theo phân tích của IEA, nguồn cung dầu toàn cầu năm 2026 sẽ vượt quá nhu cầu 385 nghìn thùng/ngày, làn sóng dư thừa này gây áp lực dài hạn lên giá dầu khí, nhưng hiệu suất của các loại năng lượng khác lại có sự phân hóa rõ rệt—diesel tăng giá ngược chiều, LNG đối mặt cạnh tranh gay gắt, năng lượng tái tạo chậm lại nhưng vai trò ngày càng quan trọng hơn.
Thời đại “lạm phát tồn kho” trong thị trường dầu khí
Sản lượng của Mỹ, Canada, Brazil và Guyana đạt mức kỷ lục mới, OPEC+ cũng dần dần nới lỏng các biện pháp cắt giảm sản lượng (dự kiến hoàn thành trong nửa đầu năm 2026), tốc độ mở rộng nguồn cung dầu toàn cầu vượt xa tăng trưởng nhu cầu. Việc bổ sung dự trữ chiến lược của Trung Quốc (khoảng 50 nghìn thùng/ngày) và tồn kho dầu thô qua vận tải biển lên mức cao nhất kể từ tháng 4 năm 2020 khiến áp lực tồn kho trở thành “kẻ giết mộng” vô hình của giá dầu năm 2026.
Dự báo dư thừa của IEA (385 nghìn thùng/ngày, khoảng 4% nhu cầu toàn cầu) và đánh giá “cân bằng tương đối” của OPEC có sự khác biệt lớn nhất trong những năm gần đây, sự phân hóa dự báo này phản ánh sự không chắc chắn của thị trường. Dưới điều kiện không có rủi ro địa chính trị lớn, giá dầu Brent có thể dao động trong phạm vi 55-70 USD trong thời gian dài, tích tụ tồn kho sẽ là động lực chính kéo giá xuống dưới.
Tăng trưởng bùng nổ nguồn cung LNG: Cuộc chiến chi phí gay cấn
Trong giai đoạn 2025-2030, công suất xuất khẩu LNG toàn cầu sẽ tăng thêm 300 tỷ m3/năm, tăng trưởng 50%, trong đó Mỹ đóng góp 45% công suất mới, Australia, Qatar, Mozambique và các quốc gia khác cũng tích cực mở rộng. Châu Âu từng chứng kiến nhu cầu tăng vọt do thay thế khí đốt Nga, nhưng tình hình dư cung chung sẽ đè nặng lên giá spot, đặc biệt là thị trường châu Á và châu Âu.
Lợi nhuận của các nhà sản xuất khí đốt tự nhiên Mỹ bị siết chặt nghiêm trọng, một số doanh nghiệp có thể đối mặt với giảm sản lượng hoặc trì hoãn đầu tư. Tuy nhiên, từ phía tiêu dùng, chi phí năng lượng thấp mang lại lợi ích cho các ngành như trung tâm dữ liệu, điện khí hóa công nghiệp, và các ngành phụ trợ khác, đồng thời, lợi thế thay thế dầu và than của LNG cũng sẽ được nâng cao.
Dầu diesel và sản phẩm tinh chế: Sức mạnh cấu trúc trong dư thừa
Dù giá dầu giảm, lợi nhuận diesel lại tăng ngược chiều—năm 2025, lợi nhuận biên của diesel châu Âu tăng 30%, xa hơn nhiều so với mức giảm của dầu Brent. Sự khác biệt này bắt nguồn từ các nhà máy lọc dầu của Nga liên tục bị tấn công bằng drone của Ukraine, EU cấm nhập khẩu nhiên liệu từ dầu Nga, và đầu tư vào công suất lọc dầu mới hạn chế toàn cầu.
Ngay cả khi xung đột địa chính trị dịu đi vào năm 2026, các hạn chế về cung cấp tinh chế vẫn có thể kéo dài, sức mạnh tương đối của diesel và các sản phẩm tinh chế khác sẽ trở thành “nơi trú ẩn” trong thị trường năng lượng. Sự phân hóa cấu trúc này đòi hỏi nhà đầu tư không thể chỉ theo dõi xu hướng giá dầu mà cần chú ý đến sự chênh lệch cung cầu của các sản phẩm phân khúc.
Năng lượng tái tạo trở thành biến số then chốt năm 2026
Dự báo lắp đặt năng lượng tái tạo năm 2030 đã bị điều chỉnh giảm 248 GW, chủ yếu do ảnh hưởng từ các chính sách của Mỹ và Trung Quốc, nhưng đây không phải là tín hiệu cho sự trì trệ của năng lượng tái tạo. Chi phí của năng lượng mặt trời, gió và lưu trữ pin tiếp tục giảm, trong khi giai đoạn trung gian (đặc biệt là đỉnh cao năng lượng mặt trời vào ban trưa) lại chứng kiến hiện tượng cung vượt quá cầu.
Nhu cầu điện dự kiến sẽ tăng trung bình 4% mỗi năm đến 2027, động lực đến từ các trung tâm dữ liệu, điện khí hóa kinh tế và nhu cầu tính toán AI—những đỉnh cao nhu cầu mới này thường lệch thời điểm với đỉnh năng lượng mặt trời, gây ra biến động giá điện ngày càng dữ dội. Mặc dù tỷ lệ năng lượng tái tạo mở rộng chậm lại, vị trí chiến lược của nó trong cấu trúc năng lượng tổng thể vẫn đang tăng lên, đặc biệt là áp lực thay thế nhiên liệu hóa thạch dài hạn sẽ càng ngày càng mạnh mẽ hơn.
Xu hướng vốn phản ánh sự phân hóa niềm tin thị trường
Các tập đoàn dầu khí phương Tây (Chevron, Exxon Mobil, TotalEnergies, v.v.) dự kiến giảm khoảng 10% chi tiêu vốn vào năm 2026, do áp lực giá ngắn hạn và yêu cầu lợi nhuận cổ đông thúc đẩy họ thắt chặt đầu tư. Ngược lại, các quốc gia sản xuất dầu Trung Đông lại tích cực mở rộng đầu tư thượng nguồn, cho thấy sự khác biệt lớn trong kỳ vọng về xu hướng tương lai.
Thời kỳ suy thoái thường là cơ hội M&A—các tập đoàn phương Tây với bảng cân đối tài chính mạnh có thể mua lại các tài sản chi phí thấp, chuẩn bị cho sự phục hồi vào cuối thập niên 2020 đến đầu thập niên 2030. Xu hướng phân hóa vốn này là tín hiệu quan trọng để dự đoán các chuyển biến dài hạn của thị trường.
Khung quyết định đầu tư năm 2026
Cốt lõi của thị trường năng lượng là: áp lực dư thừa ngắn hạn( giá dầu khí bị áp lực) và nhu cầu cấu trúc dài hạn( điện, điện khí hóa, AI). Giá dầu Brent có thể dao động trong phạm vi, nhưng các tài sản liên quan đến tinh chế và năng lượng tái tạo sẽ thể hiện hiệu suất phân hóa.
Chính sách của OPEC+, dự báo của IEA/OPEC, dữ liệu tồn kho của OECD cần trở thành các chỉ số theo dõi trọng tâm, trong khi rủi ro địa chính trị vẫn tồn tại, nhưng mất cân bằng cung cầu mang tính cấu trúc sẽ đóng vai trò quyết định hơn. Nhà đầu tư cần chuyển từ tư duy tập trung vào một loại hàng hóa sang tư duy phối hợp, phân bổ chính xác rủi ro liên quan đến dầu thô, khí tự nhiên, sản phẩm tinh chế và năng lượng tái tạo.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
2026年 năng lượng cấu trúc lại: Thời kỳ dư thừa và phân hóa cấu trúc, nhà đầu tư cần nắm vững ba biến số
Năng lượng thị trường đã gửi tín hiệu rõ ràng vào năm 2025—Brent crude giảm gần 20% từ đầu năm xuống còn 60 USD/thùng, thị trường dầu khí toàn cầu đang bước vào giai đoạn “dư cung” mới. Theo phân tích của IEA, nguồn cung dầu toàn cầu năm 2026 sẽ vượt quá nhu cầu 385 nghìn thùng/ngày, làn sóng dư thừa này gây áp lực dài hạn lên giá dầu khí, nhưng hiệu suất của các loại năng lượng khác lại có sự phân hóa rõ rệt—diesel tăng giá ngược chiều, LNG đối mặt cạnh tranh gay gắt, năng lượng tái tạo chậm lại nhưng vai trò ngày càng quan trọng hơn.
Thời đại “lạm phát tồn kho” trong thị trường dầu khí
Sản lượng của Mỹ, Canada, Brazil và Guyana đạt mức kỷ lục mới, OPEC+ cũng dần dần nới lỏng các biện pháp cắt giảm sản lượng (dự kiến hoàn thành trong nửa đầu năm 2026), tốc độ mở rộng nguồn cung dầu toàn cầu vượt xa tăng trưởng nhu cầu. Việc bổ sung dự trữ chiến lược của Trung Quốc (khoảng 50 nghìn thùng/ngày) và tồn kho dầu thô qua vận tải biển lên mức cao nhất kể từ tháng 4 năm 2020 khiến áp lực tồn kho trở thành “kẻ giết mộng” vô hình của giá dầu năm 2026.
Dự báo dư thừa của IEA (385 nghìn thùng/ngày, khoảng 4% nhu cầu toàn cầu) và đánh giá “cân bằng tương đối” của OPEC có sự khác biệt lớn nhất trong những năm gần đây, sự phân hóa dự báo này phản ánh sự không chắc chắn của thị trường. Dưới điều kiện không có rủi ro địa chính trị lớn, giá dầu Brent có thể dao động trong phạm vi 55-70 USD trong thời gian dài, tích tụ tồn kho sẽ là động lực chính kéo giá xuống dưới.
Tăng trưởng bùng nổ nguồn cung LNG: Cuộc chiến chi phí gay cấn
Trong giai đoạn 2025-2030, công suất xuất khẩu LNG toàn cầu sẽ tăng thêm 300 tỷ m3/năm, tăng trưởng 50%, trong đó Mỹ đóng góp 45% công suất mới, Australia, Qatar, Mozambique và các quốc gia khác cũng tích cực mở rộng. Châu Âu từng chứng kiến nhu cầu tăng vọt do thay thế khí đốt Nga, nhưng tình hình dư cung chung sẽ đè nặng lên giá spot, đặc biệt là thị trường châu Á và châu Âu.
Lợi nhuận của các nhà sản xuất khí đốt tự nhiên Mỹ bị siết chặt nghiêm trọng, một số doanh nghiệp có thể đối mặt với giảm sản lượng hoặc trì hoãn đầu tư. Tuy nhiên, từ phía tiêu dùng, chi phí năng lượng thấp mang lại lợi ích cho các ngành như trung tâm dữ liệu, điện khí hóa công nghiệp, và các ngành phụ trợ khác, đồng thời, lợi thế thay thế dầu và than của LNG cũng sẽ được nâng cao.
Dầu diesel và sản phẩm tinh chế: Sức mạnh cấu trúc trong dư thừa
Dù giá dầu giảm, lợi nhuận diesel lại tăng ngược chiều—năm 2025, lợi nhuận biên của diesel châu Âu tăng 30%, xa hơn nhiều so với mức giảm của dầu Brent. Sự khác biệt này bắt nguồn từ các nhà máy lọc dầu của Nga liên tục bị tấn công bằng drone của Ukraine, EU cấm nhập khẩu nhiên liệu từ dầu Nga, và đầu tư vào công suất lọc dầu mới hạn chế toàn cầu.
Ngay cả khi xung đột địa chính trị dịu đi vào năm 2026, các hạn chế về cung cấp tinh chế vẫn có thể kéo dài, sức mạnh tương đối của diesel và các sản phẩm tinh chế khác sẽ trở thành “nơi trú ẩn” trong thị trường năng lượng. Sự phân hóa cấu trúc này đòi hỏi nhà đầu tư không thể chỉ theo dõi xu hướng giá dầu mà cần chú ý đến sự chênh lệch cung cầu của các sản phẩm phân khúc.
Năng lượng tái tạo trở thành biến số then chốt năm 2026
Dự báo lắp đặt năng lượng tái tạo năm 2030 đã bị điều chỉnh giảm 248 GW, chủ yếu do ảnh hưởng từ các chính sách của Mỹ và Trung Quốc, nhưng đây không phải là tín hiệu cho sự trì trệ của năng lượng tái tạo. Chi phí của năng lượng mặt trời, gió và lưu trữ pin tiếp tục giảm, trong khi giai đoạn trung gian (đặc biệt là đỉnh cao năng lượng mặt trời vào ban trưa) lại chứng kiến hiện tượng cung vượt quá cầu.
Nhu cầu điện dự kiến sẽ tăng trung bình 4% mỗi năm đến 2027, động lực đến từ các trung tâm dữ liệu, điện khí hóa kinh tế và nhu cầu tính toán AI—những đỉnh cao nhu cầu mới này thường lệch thời điểm với đỉnh năng lượng mặt trời, gây ra biến động giá điện ngày càng dữ dội. Mặc dù tỷ lệ năng lượng tái tạo mở rộng chậm lại, vị trí chiến lược của nó trong cấu trúc năng lượng tổng thể vẫn đang tăng lên, đặc biệt là áp lực thay thế nhiên liệu hóa thạch dài hạn sẽ càng ngày càng mạnh mẽ hơn.
Xu hướng vốn phản ánh sự phân hóa niềm tin thị trường
Các tập đoàn dầu khí phương Tây (Chevron, Exxon Mobil, TotalEnergies, v.v.) dự kiến giảm khoảng 10% chi tiêu vốn vào năm 2026, do áp lực giá ngắn hạn và yêu cầu lợi nhuận cổ đông thúc đẩy họ thắt chặt đầu tư. Ngược lại, các quốc gia sản xuất dầu Trung Đông lại tích cực mở rộng đầu tư thượng nguồn, cho thấy sự khác biệt lớn trong kỳ vọng về xu hướng tương lai.
Thời kỳ suy thoái thường là cơ hội M&A—các tập đoàn phương Tây với bảng cân đối tài chính mạnh có thể mua lại các tài sản chi phí thấp, chuẩn bị cho sự phục hồi vào cuối thập niên 2020 đến đầu thập niên 2030. Xu hướng phân hóa vốn này là tín hiệu quan trọng để dự đoán các chuyển biến dài hạn của thị trường.
Khung quyết định đầu tư năm 2026
Cốt lõi của thị trường năng lượng là: áp lực dư thừa ngắn hạn( giá dầu khí bị áp lực) và nhu cầu cấu trúc dài hạn( điện, điện khí hóa, AI). Giá dầu Brent có thể dao động trong phạm vi, nhưng các tài sản liên quan đến tinh chế và năng lượng tái tạo sẽ thể hiện hiệu suất phân hóa.
Chính sách của OPEC+, dự báo của IEA/OPEC, dữ liệu tồn kho của OECD cần trở thành các chỉ số theo dõi trọng tâm, trong khi rủi ro địa chính trị vẫn tồn tại, nhưng mất cân bằng cung cầu mang tính cấu trúc sẽ đóng vai trò quyết định hơn. Nhà đầu tư cần chuyển từ tư duy tập trung vào một loại hàng hóa sang tư duy phối hợp, phân bổ chính xác rủi ro liên quan đến dầu thô, khí tự nhiên, sản phẩm tinh chế và năng lượng tái tạo.