Ba



Những cành đào chui vào đất, mạch đất không tiếng động rung chuyển.

Sóng chấn cực kỳ tinh tế, giống như bong bóng nước đầu tiên thoát ra từ đáy hồ sâu, nhưng khiến các chiến binh Kim Giáp dưới chân họ lảo đảo—họ đã đi trên gạch mây suốt ba nghìn năm, lúc này đột nhiên có nhiệt độ cơ thể.

“Long đất quay đầu?” Kim Giáp đứng đầu hét lớn, mũi tên vàng cắm vào mặt đất cố gắng giữ vững đội hình. Mũi tên đâm sâu ba tấc vào đất cháy, khi rút ra, lưỡi tên lại quấn đầy những sợi tơ màu trắng đục, đầu sợi tơ phồng lên những mầm non nhỏ như hạt gạo, đang nhanh chóng đẩy mở các vết vân kim loại bằng mắt thường.

Người đàn ông đã đi ra khỏi trăm trượng.

Nơi ông đi qua, khe nứt đen cháy bắt đầu liền lại. Không phải lấp đầy, mà là từ đáy vực sâu trào ra đất mới ẩm ướt, màu nâu đậm, giống như thịt nhú ra từ vết thương sâu. Có Kim Giáp cố đuổi theo, vừa mới bước chân, chiếc giày đã bị dây leo trồi lên từ đất quấn chặt—vỏ dây leo còn mang vết cháy, bên trong lại xanh tươi mơn mởn, khi siết chặt kim loại phát ra tiếng lách tách của cỏ cây mọc lên.

“Liên trận! Khóa khí đất—” Lời của thủ lĩnh Kim Giáp chưa dứt, mặt đất dưới chân đột nhiên nhô lên.

Đó không phải núi.

Là rễ cây.

Rễ đào lớn như cột điện phá đất trồi lên, lật tung cả vùng đất cháy xơ xác. Rễ còn dính cặn tro của bảy năm trước, trong tro còn bắn ra những chùm hoa màu trắng mịn màng. Những chùm hoa hướng về phía đông trong gió—đó chính là hướng mà kiếm khách đã mở cửa trời năm xưa.

Bầu trời bắt đầu mưa.

Không phải mưa, mà là bụi sáng. Từ các khe nứt trong cơn xoáy mây rải xuống, là mảnh vỡ xương sao đã bị thiêu đốt qua ba nghìn năm, vốn là bụi độc tiêu diệt sinh linh dưới thế, nhưng lúc này rơi trên cành đào lại hóa thành sương đêm sáng bạc, trượt theo mạch lá vào đất mẹ.

Chủ quán trà lặng lẽ ngồi dựa vào bậc cửa, nhìn chằm chằm chiếc bát gốm trong tay. Đáy bát tích tụ tro tàn đã bảy năm, lúc này lại nổi lên một lớp nước trong suốt. Trong nước có những sợi xanh mảnh như tóc uốn lượn, như đang tìm đường thoát thân của con rắn nhỏ.

“Cái này……” Cô thì thầm.

“Là tàn dư của đám cháy năm đó.” Giọng người đàn ông từ xa vọng lại, ông đã đi đến tận cùng của hoang nguyên, bóng dáng mờ mịt trong bụi sao rơi khắp trời, “Thiên hỏa thiêu đốt muôn vật, nhưng lại luyện thành chút sinh khí cuối cùng thành hạt giống. Chúng lơ lửng ngoài cửa trời bảy năm, chính là chờ đợi ai đó……”

Ông dừng lại, mặt dưới mặt nạ sắt huyền diệu hơi run rẩy:

“Chính là chờ đợi ai đó còn nhớ, đất mẹ vốn nên ấm áp.”

Lời vừa dứt, phía đông chân trời truyền đến tiếng vỡ tan của thủy tinh.

Tiếng đó vô cùng lớn, lại cực kỳ mảnh mai, giống như toàn bộ nền trời bị thứ gì đó mở ra. Các đám mây xoáy cuồng loạn, các chiến binh Kim Giáp kinh hãi nhìn—ở sâu trong tầng mây, bóng dáng của “Chấn Địa Ấn” ức chế linh mạch dưới thế đã ba nghìn năm, đang nứt ra. Trong các vết nứt, không phải linh khí trào ra, mà là khí trào nguyên thủy, hoang dã hơn, mang theo bùn biển sâu và mùi thối của đất mục nát.

Hàng tỷ mầm non của hoang nguyên trong hoang nguyên đồng thời cúi đầu, cúi sâu về phía chân trời nứt toác.

Không phải hành lễ.

Là hít vào.

Chúng háo hức nuốt khí trào ra, thân cây nhanh chóng vươn dài, to lớn, gỗ hóa. Trong chốc lát, một rừng đào sơ sinh mọc lên trên hoang nguyên, mỗi cây đều quằn quại như những bộ phận đang giãy dụa, vỏ cây đầy vết sẹo hình mắt—đó chính là dấu ấn đau đớn in sâu trong linh hồn khi thiên hỏa thiêu đốt sinh linh năm xưa.

Giờ đây, những con mắt này lần lượt mở ra.

Mắt cây nhìn trời.

Người đàn ông đứng trong rừng đào sâu nhất, ngẩng đầu. Mắt kính sắt huyền diệu của mắt phải cuối cùng đã vỡ vụn, mảnh vỡ rơi xuống, lộ ra không phải là hốc mắt, mà là một lỗ trống—trong đó có một cành đào mảnh mai nhô ra, đầu cành run rẩy nâng một đóa hoa đào đỏ thẫm chưa nở.

Ông giơ tay, nhẹ nhàng bứt cành hoa đào đó.

“Bây giờ,” ông nói, lần đầu tiên trong giọng có chút rạn nứt, như dòng nước xuân trào dưới lớp băng, “chúng ta có thể nói chuyện rồi.”

Ông giơ cành hoa đào về phía trời:

“Nói về thứ các ngươi đã thiêu rụi năm đó, rốt cuộc là cái gì.”

“Nói về quyền của hạt giống.”

“Nói về—”

Rừng đào nở rộ trong tiếng nổ lớn.

“— ký ức của đất đai.”

Xa nghìn dặm, lầu Linh Tiêu đột nhiên xuất hiện vết ẩm ướt.
Xem bản gốc
post-image
post-image
[Người dùng đã chia sẻ dữ liệu giao dịch của mình. Vào Ứng dụng để xem thêm.]
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • 12
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
AngelEyevip
· 2giờ trước
GOGOGO 2026 👊
Xem bản gốcTrả lời0
LittleQueenvip
· 2giờ trước
Theo dõi chặt chẽ 🔍️
Xem bản gốcTrả lời0
Discoveryvip
· 3giờ trước
GOGOGO 2026 👊
Xem bản gốcTrả lời0
CryptoEyevip
· 5giờ trước
DYOR 🤓
Trả lời0
AylaShinexvip
· 6giờ trước
GOGOGO 2026 👊
Xem bản gốcTrả lời0
DragonFlyOfficialvip
· 6giờ trước
Mua để Kiếm tiền 💎
Xem bản gốcTrả lời0
xxx40xxxvip
· 6giờ trước
GOGOGO 2026 👊
Xem bản gốcTrả lời0
AYATTACvip
· 7giờ trước
Mua để Kiếm tiền 💎
Xem bản gốcTrả lời0
AYATTACvip
· 7giờ trước
GOGOGO 2026 👊
Xem bản gốcTrả lời0
AYATTACvip
· 7giờ trước
Chúc mừng năm mới! 🤑
Xem bản gốcTrả lời0
Xem thêm
  • Ghim