Tết Nguyên Đán là đợt “tắc nghẽn lưu lượng” hàng năm của Trung Quốc.
Hàng triệu người như những con trâu, con ngựa, như con thú năm mới, tiếng pháo nổ vang vọng khi về nhà, rồi lại tắt dần khi rời đi. Thông thường, người ta xem con người như yếu tố sản xuất, phân tán khắp các thành phố để chạy mô hình. Đến dịp Tết, tất cả đều bị thanh lý bắt buộc, thống nhất trở về. Hệ thống không sập, chứng tỏ khả năng điều phối thực sự đứng đầu thế giới. Nhưng vấn đề là: con người không phải là tài sản, họ có cảm xúc. Chuyến tàu cao tốc này, về bản chất là một “hệ thống ghép nối tần suất cao”. Trung Quốc đã bỏ ra hàng chục nghìn tỷ, xây dựng một động cơ ghép nối mạnh nhất toàn cầu, Kết quả, không phải là giao dịch, mà là: phát video ngắn ra ngoài + trò chơi giọng nói “Gà vịt sát thủ” + hội nghị điện thoại toàn toa. Bạn nghĩ đây là “vấn đề về phẩm chất” sao? Không phải, đây là ví dụ điển hình của: phần cứng nâng cấp rồi, người dùng chưa nâng cấp. Giống như bạn đưa một đồng coin nhái, ép nó lên sàn giao dịch hàng đầu, dù hệ thống ghép nối có xuất sắc đến đâu, cũng không thể ngăn nổi đám người đến “xả hàng”. Nhiều người bắt đầu chuyển sang ngồi ghế thương gia, nói “Ở đó yên tĩnh hơn”. Nói ngắn gọn, chỉ có một câu: khi trật tự công cộng không còn được quy tắc bảo vệ, thì chỉ còn cách phân tầng theo giá. Logic này ở đâu cũng giống nhau: Chứng khoán: lối đi VIP Sàn giao dịch: ưu tiên nhà tạo lập thị trường Thực tế: ghế thương gia, hạng nhất. Bạn không phải đang mua dịch vụ, Bạn đang chạy trốn khỏi đám đông. Điều cay đắng nhất là: Trung Quốc là một trong số ít quốc gia có thể vận hành được lượng lưu lượng lớn như Tết Nguyên Đán, Nhưng cũng là một trong số ít nơi phải đeo tai nghe chống ồn để sống sót trong hạ tầng hàng đầu. Bản chất của ghế thương gia là: Dùng tiền để mua cho mình một môi trường “người khác đừng nói chuyện”. Khi một xã hội cần dùng giá để lọc ra sự yên tĩnh, thì về bản chất, quy tắc đã mất hiệu lực.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Tết Nguyên Đán là đợt “tắc nghẽn lưu lượng” hàng năm của Trung Quốc.
Hàng triệu người như những con trâu, con ngựa, như con thú năm mới, tiếng pháo nổ vang vọng khi về nhà, rồi lại tắt dần khi rời đi.
Thông thường, người ta xem con người như yếu tố sản xuất, phân tán khắp các thành phố để chạy mô hình.
Đến dịp Tết, tất cả đều bị thanh lý bắt buộc, thống nhất trở về.
Hệ thống không sập, chứng tỏ khả năng điều phối thực sự đứng đầu thế giới.
Nhưng vấn đề là: con người không phải là tài sản, họ có cảm xúc.
Chuyến tàu cao tốc này, về bản chất là một “hệ thống ghép nối tần suất cao”.
Trung Quốc đã bỏ ra hàng chục nghìn tỷ, xây dựng một động cơ ghép nối mạnh nhất toàn cầu,
Kết quả, không phải là giao dịch, mà là: phát video ngắn ra ngoài + trò chơi giọng nói “Gà vịt sát thủ” + hội nghị điện thoại toàn toa.
Bạn nghĩ đây là “vấn đề về phẩm chất” sao?
Không phải, đây là ví dụ điển hình của: phần cứng nâng cấp rồi, người dùng chưa nâng cấp.
Giống như bạn đưa một đồng coin nhái,
ép nó lên sàn giao dịch hàng đầu,
dù hệ thống ghép nối có xuất sắc đến đâu, cũng không thể ngăn nổi đám người đến “xả hàng”.
Nhiều người bắt đầu chuyển sang ngồi ghế thương gia, nói “Ở đó yên tĩnh hơn”.
Nói ngắn gọn, chỉ có một câu: khi trật tự công cộng không còn được quy tắc bảo vệ, thì chỉ còn cách phân tầng theo giá.
Logic này ở đâu cũng giống nhau:
Chứng khoán: lối đi VIP
Sàn giao dịch: ưu tiên nhà tạo lập thị trường
Thực tế: ghế thương gia, hạng nhất.
Bạn không phải đang mua dịch vụ,
Bạn đang chạy trốn khỏi đám đông.
Điều cay đắng nhất là:
Trung Quốc là một trong số ít quốc gia có thể vận hành được lượng lưu lượng lớn như Tết Nguyên Đán,
Nhưng cũng là một trong số ít nơi phải đeo tai nghe chống ồn để sống sót trong hạ tầng hàng đầu.
Bản chất của ghế thương gia là:
Dùng tiền để mua cho mình một môi trường “người khác đừng nói chuyện”.
Khi một xã hội cần dùng giá để lọc ra sự yên tĩnh, thì về bản chất, quy tắc đã mất hiệu lực.