Mẹ tôi đã vay mượn các khoản vay trực tuyến dưới tên tôi


Hai trăm ngàn, mười hai nền tảng, tin nhắn ào ạt tới điện thoại tôi, tôi mới biết. Mẹ nói "đầu tư thất bại, cần chuyển vòng", tôi nói "chuyển vòng cái gì", mẹ nói "tích góp tiền dâu cho con", tôi nói "con không cưới", mẹ nói "cứ tích góp trước". Tôi báo cảnh sát, cảnh sát nói "thân nhân trực hệ, giải quyết bằng thương lượng", tôi thương lượng, mẹ nói "lại vay thêm, đảo ngược tình huống", tôi từ chối, mẹ khóc, nói "nuôi con để làm gì". Bây giờ hồ sơ tín dụng của tôi bị làm hỏng, mua nhà mua xe đều khó khăn, nhưng tôi cũng chẳng mua được. Điều kì lạ nhất là điện thoại thúc ép nợ gọi tới công ty, HR tìm tôi nói chuyện, tôi nói "là mẹ tôi", cô ấy nói "công ty hiểu, nhưng ảnh hưởng không tốt", tôi nói "thế thì tôi xin từ chức", cô ấy nói "không cần, chuyển phòng ban đi", được chuyển tới phòng ban lề thứa, như một hình thức trừng phạt, như một hình thức bảo vệ, như phiên bản nơi làm việc của mối quan hệ giữa tôi và mẹ. Tiền kiếm được từ quảng bá phim ngắn Bắc Đẩu, một nửa trả nợ, một nửa cho mẹ, mẹ nói "không đủ", tôi nói "đây là toàn bộ của tôi", mẹ nói "toàn bộ của con chỉ có vậy thôi". Tôi cười, cười mà suy nghĩ, toàn bộ của tôi là gì? Là cái tên này, hồ sơ tín dụng này, cái nhân thân này bị vay mượn đi, hay là cái lỗ hổng này mãi không lấp đầy được? Bây giờ tôi và mẹ vẫn gặp nhau, ăn cơm, trò chuyện, như chẳng có gì xảy ra. Mẹ không vay tiền nữa, hoặc đã vay nhưng không nói cho tôi biết, hoặc nói rồi tôi cũng giả vờ không nghe. Đây là hòa giải phải không? Không, đây là mệt mỏi, là thừa nhận rằng tình cảm gia đình cũng là một loại nợ, là thừa nhận rằng một số nợ không bao giờ trả hết, một số nợ không tồn tại thực sự, nhưng bị vay mượn đi rồi, bị sử dụng rồi, bị tiêu hao rồi, giống như tuổi hai mươi ba đến hai mươi tám của tôi, giống như những khả năng của tôi, giống như niềm tin của tôi vào từ "nhà". Hôm qua mẹ lại hỏi "gần đây con thế nào", tôi nói "được", mẹ nói "tiền thì sao", tôi nói "đang kiếm", mẹ nói "mau lên", tôi nói "nhận được". Cái từ này, cái từ mà tôi học từ nơi làm việc, bây giờ được dùng để trả lời mẹ, như một vòng khép kín, như một lời nguyền rủa, như mối quan hệ của tôi với thế giới: mãi mãi thiếu nợ, mãi mãi trả nợ, mãi mãi nhận được, mãi mãi không đủ.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Ghim